Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2023

How my mentor inspired me to be a confident, curious scientist by Zoe Weiss

 Original post: https:/doi.org/10.1126/science.caredit.adj4668


Soon after I took my first steps into a research lab as a bright-eyed, first-year college student, things went awry. I left all the enzymes at room temperature overnight, not knowing they needed to be stored frozen. This setback could have discouraged me from performing solo experiments. But it didn’t, thanks to the kindness of my mentor. Saurja, who was a postdoc, didn’t respond with anger or disappointment after I ruined all the newly ordered enzyme stocks. Instead, he patiently guided me through the principles of enzymatic activity and how they vary with temperature, turning my mistake into a teachable moment.


I went on to work with Saurja for four more years, helping him with his experiments and also carrying out my own. After graduating with plans to pursue research, I reflected on all the ways in which he nurtured my abilities and set me up for success in science. Here are the lessons he taught me.


UNDERSTAND THE BIG PICTURE. In my first few weeks in the lab, I shadowed Saurja, following him around from the gel running rigs to chromatography machines to group meetings—always with a notebook and pen in hand. He struck me as an energetic postdoc whose brain seemed to spin at twice the usual speed, generating outside-the-box questions. He explained how RNA could act like an enzyme if it folds in specific ways, much like proteins do. I had never considered such an idea; it seemed to break the rules I learned in biology classes. I found his enthusiasm and curiosity infectious, and I appreciated that he took the time to explain to me what we were doing and why. By understanding the overarching question, I was better able to plow through the day-to-day disappointments of failed experiments and troubleshoot problems on my own.

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2022

'Trăm hoa đều có chỗ đứng dưới ánh mặt trời'

https://tuoitre.vn/hieu-truong-gui-thu-cho-phu-huynh-lop-1-tram-hoa-deu-co-cho-dung-duoi-anh-mat-troi-20220825204738839.htm?fbclid=IwAR3_XwWzwv20-B5WM2ITDlNH5T_7vQEmxdrceeZs8x7YtfSaw_VTOtl3VH4

Lá thư của cô hiệu trưởng Trường tiểu học Trần Hưng Đạo, quận 1, TP.HCM gửi cho phụ huynh học sinh lớp 1 năm học 2022-2023.

"Kính chào quý cha mẹ học sinh lớp 1, 

Ngày hôm nay, ngày đầu tiên đưa con đến lớp, tôi biết quý vị sẽ rất vui, sẽ rất hồi hộp nhưng cũng xen phần lo lắng. Nhưng tôi tin rằng quý vị đã chuẩn bị tâm lý rất tốt cho con trước khi vào lớp 1 và cũng như cho chính mình.

Ngày hôm nay, xúng xính trong bộ đồng phục mới, cặp sách mới tới ngôi trường mới, gặp gỡ thầy cô - bạn bè mới, có thể con sẽ rụt rè sau cánh cửa, sẽ sụt sịt sau lưng áo quý vị; nhưng cũng có thể con sẽ mạnh mẽ, tự tin bước vào lớp học, quý vị hãy động viên con, khích lệ tinh thần của con hoặc giúp con xua tan sự lo lắng đang hiện hữu.

Ngày đầu tiên với nhiều bỡ ngỡ, mới mẻ, song đó cũng là động lực kích thích trí tò mò, sự mong mỏi được khám phá của con trong môi trường mới.

Trong suốt một năm học đầu đời này, quý vị hãy luôn đồng hành; hãy cùng sống chung cảm xúc, suy nghĩ của con. Và tôi tin rằng khi dành thời gian chơi với con, học tập cùng con mỗi ngày, quý vị sẽ cảm thấy hạnh phúc vì tiến bộ của con.

Trong quá trình học tập, có thể khi con đạt kết quả cao, quý vị sẽ cảm thấy hài lòng. Nhưng nếu kết quả của con không như ý, đừng làm con mất tự tin. 

Mỗi đứa trẻ đều có những năng lực khác nhau để đáp ứng nhiều nhu cầu đa dạng của xã hội, trăm hoa đều có chỗ đứng dưới ánh mặt trời. Hãy tin tưởng ở con để con có thể bộc lộ khả năng thực sự của mình, hãy cho con tận hưởng sở thích của bản thân, hãy trân quý những kết quả con đạt được dù là nhỏ nhất.

Và hãy giữ chặt mối liên hệ với chúng tôi để quý vị có thể nhận được những thông tin hữu ích cùng với những nỗ lực, cố gắng của con trong thời gian học tập, rèn luyện tại trường. Hãy gửi cho chúng tôi những lá thư đầu tiên về sở thích, thói quen, mong muốn của con để giúp chúng tôi hiểu học sinh của mình nhiều hơn thế.

Trước khi tạm biệt, cho phép tôi được gửi lời chúc sức khỏe tới quý vị và gia đình, gửi lời chào thân thương tới người bạn nhỏ - học sinh lớp 1 Trường tiểu học Trần Hưng Đạo - của tôi". 

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2022

Lên cao - Võ văn Trực

Lên cao - Võ văn Trực


Kìa anh thợ điện lên cao!

Chào anh gió hát rì rào hàng dương.
Líu lo chim hót yêu thương,
Từng đôi sà xuống lượn vờn quanh anh.
Trời xanh xanh đất xanh xanh,
Dáng anh đứng giữa mênh mông đất trời.
Mắc muôn dòng điện sáng ngời,
Về nơi xóm vắng, về nơi thị thành.
Mai sau em lớn bằng anh,
Em đi mắc điện sáng quanh địa cầu.


Nguồn: SGK Tiếng Việt 2, tập 2, NXB Giáo dục, 2002

Những cái chân - Vũ Quần Phương

Những cái chân - Vũ Quần Phương

Cái gậy có một chân,
Biết giúp bà khỏi ngã.
Chiếc com-pa bố vẽ,
Có chân đứng, chân quay.
Cái kiềng đun hằng ngày,
Ba chân xoè trong lửa.
Chẳng bao giờ đi cả,
Là chiếc bàn bốn chân.
Riêng cái võng Trường Sơn,
Không chân đi khắp nước.

Nguồn:
1. SGK Tiếng Việt 2, tập 2, NXB Giáo dục, 2002
2. SGK Ngữ văn 6, tập 1, NXB Giáo dục, 2005

Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2021

Những kẻ phản văn minh - Via Minh Đào - Trạm Đọc - Read Station

Những kẻ phản văn minh

Bạn tôi mới mua chiếc Airpod, và vì đây là tai nghe không dây, nên cậu ta và người yêu mình, bây giờ đã được thoải mái ngồi xa nhau, không còn bị vướng víu bởi giới hạn của dây nối, thứ đã từng khiến 'cho anh gần em thêm chút nữa' để nghe nhạc.

Sự bất tiện của dây nối đã được Apple gỡ bỏ, nhưng nó đồng thời cũng loại bỏ một trải nghiệm, tuy bất tiện, nhưng lại rất kiểu "lãng mạn", khi sợi dây tai nghe, vừa là vật giới hạn, vừa là vật gắn kết nối hai người lại.

Nếu bạn là người ám ảnh với năng suất làm việc, thì hẳn viết thư tay là thói quen xứng đáng tuyệt chủng. Bạn phải cất công viết, dán tem, ra bưu điện gửi thư, rồi dành cả vài ngày, thậm chí cả tháng chờ đợi trong hy vọng (nhiều khi còn là trong vô vọng, vì không được hồi âm). Quá nhiều công sức, quá nhiều hoài mong, quá mất thời gian.

Gần đây, cậu bạn khác của tôi mới xin được củ nâu & rủ cả nhóm đi nhuộm vải thử. Mất nguyên buổi sáng để rửa, thái, xay, vắt nước, sau đó tự nhuộm, nhưng cảm giác được cầm một tấm vải, với họa tiết mình tự vẽ, với họ hạnh phúc hơn nhiều là bỏ 100k đặt hàng trên Shopee.

Bất tiện thì có nhưng chính nó lại mang tại một giá trị rất khác lạ.

Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2021

The Century Club - Chris Mayer

https://www.woodlockhousefamilycapital.com/post/the-century-club?mc_cid=d07adb9fc4&mc_eid=f8fb6e6a50


Companies have lifespans. And they seem to be shortening.


In my book 100 Baggers, I included a couple of tables to show this. Here they are:


Average lifespan by sector:

Now, this is not an exact science and different people will get different estimates. But I think the story here is directionally accurate.


Juxtapose this phenomenon against the median time it took for companies in the study to reach 100-bagger status: 26 years. (The mean was also about 26 years).


So, we see another aspect of the 100-bagger challenge: You need to have a company survive long enough to compound returns into multi-bagger status. What kinds of companies survive? In this post, we’ll take a stab at an answer.


Inspiration comes from a book I read recently: Lessons from Century Club Companies by Vicki TenHaken. (Thanks for the recommendation Ian Cassel! @iancassel). The book focuses on companies that have been around for at least a century.


TenHaken became interested in these companies after hearing a presentation by Makoto Kanda, an economist who studied long-lived Japanese companies. Japan is home to some of the oldest continuously operating firms in the world, with seven founded prior to the year 1000. These are the bristlecone pines of the corporate world.


Fascinated, she turned to see how US companies fared. Corporate lifespans seem to be somewhere around 12 to 15 years. Not many have joined the century club. In the US, there are over 1,000 companies that have survived more than 100 years, a population of less than one-half of one percent of all companies operating today.


So, how did these companies beat the odds?