Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2018

NGÀY HÔM QUA ĐÂU RỒI - Bế Kiến Quốc

Em cầm tờ lịch cũ
Ngày hôm qua đâu rồi?
Ra ngoài sân hỏi bố
Xoa đầu em bố cười

Ngày hôm qua ở lại
Trên cành hoa trong vườn
Nụ hồng lớn thêm mãi
Đợi đến ngày tỏa hương

Ngày hôm qua ở lại
Trong hạt lúa mẹ trồng
Cánh đồng chờ gặt hái 
Chín vàng màu ước mong

Ngày hôm qua ở lại
Trong vở hồng của con
Con học hành chăm chỉ
Là ngày qua vẫn còn

CHUYỆN HỌC NHẠC - Quynh Huong Le Do

From

Ta nói mắc lời hứa với bao nhiêu bà mẹ trẻ, từ hồi nảo hồi nao rồi mà bận quá chưa viết được, hoặc chưa dám viết sợ hỏng đủ ý ngày ý kia rồi uổng cái chuyện quan trọng ý nghĩa. Trưa nay ngồi ăn cơm, Tin Nhái nói, “Quyết định cho con đi học nhạc là quyết định sáng suốt nhất của ba mẹ.” Lúc đó đang kể chuyện, ngày xưa ba ảnh cũng từng sáng tác vài bài hát tặng mẹ ảnh à. Nhưng nhạc là ba ảnh tự học. Dù sao ba ảnh tự học cũng còn hay hơn mẹ ảnh, học với thầy ba bốn lần mà rốt cục trụi lủi vẫn trụi lủi, hăm bảy tuổi mới võ vẽ ôm organ học lại từ đầu, khóc không ra nước mắt.

Cái chuyện hồi nhỏ mình mê học nhạc lắm mà cha mình sợ mình theo đạo Chúa hay đạo Tin lành, cấm tiệt, mẹ mình cho đi học võ vẽ bên ngoài, mà cũng siết không nghiêm, vài tháng là rụng mất, mình nhớ có lần đã nhắc qua rồi. Rốt cục mình lớn lên, lên Sài Gòn, nói thiệt nghèo không sợ mang tiếng ‘ở tỉnh lên’ không sợ, chỉ cảm thấy tự ti ở đúng mỗi điểm: nhìn thấy các bạn cùng chặng tuổi có điều kiện hơn được học nhạc, biết đàn, mình thèm thuồng quá, cảm thấy mình thua kém, kiểu gì với cũng hỏng tới, thi hát thi hò, tham gia đội văn nghệ gì gì… toàn theo bản năng. Cái là ‘máu nóng’ bốc lên haha, sẵn lúc mang bầu Tin rảnh rỗi, mình nhờ cô bạn đồng nghiệp thân thiết trong đài kèm organ và đi học nhạc lý cơ bản để đủ đậu vô trung cấp Lý luận âm nhạc (sau này đổi thành Âm nhạc học rồi) bên Nhạc viện thành phố rồi vô đó học tiếp. Mà ta nói..., đậu rồi, tiếp theo hóa ra là một màn ‘trường kỳ kháng chiến’ chục năm vật vã, học tai này chạy qua tai kia, cái gì đụng đến ngôn từ, lý luận thì bạn học hỏng ai bằng mình, mà đụng tới nốt nhạc…, má ơi… mình hỏng bằng ai trong lớp hết, haha, mình bò, lết, chiến đấu ta nói… muốn thảm có bao nhiêu là thảm. Vì vô đó mình mới phát hiện ra, (có luận chứng khoa học chứng minh đàng hoàng nhe), cái tuổi hoàn hảo để con người ta có thể ‘thẩm thấu’ âm nhạc tự nhiên như người ta hít thở không khí, học vô bén rễ luôn mãi mãi không quên, là từ 4 đến 9 tuổi, miễn cưỡng lắm thì kéo dài đến 12 tuổi mà thôi. Nghĩa là, nếu bạn được học nhạc từ trước, thì sau 12 tuổi bạn có thể cứ tiếp tục hấp thu vào thêm thoải mái, nhưng nếu bạn bắt đầu sau tuổi này, thì nói nôm na là cái phần trí não có thể hấp thụ âm nhạc như bản năng của bạn đã đóng thành khối cứng như bê tông, bạn học vô cho lắm cũng đụng tới lớp rìa rìa bên ngoài, đụng vô bật trở ra, ngâm ngấm có chút xíu, rồi là thôi hà ^^ 

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

NHẬN ĐỊNH TRONG CÁCH DẠY CON - Thanh N. Truong

Cuối năm 2016 sau chuyến đi xe đạp xuyên miền Tây (400 km) Takara rất háo hức khi tôi nói về khả năng 2018 hai Bố con sẽ thực hiện chuyến đi xe đạp Saigon – Huế với gần 1000 km. Takara lên mạng tìm hiểu về địa lý Việt Nam và bảo ‘Bố ơi ở miền Bắc trung bộ có nhiều hang động đẹp lắm, mình có thể ghé qua đó trong chuyến đi tương lai không?!’ Vừa nhắc vừa làm khó Bố nó, đó là chiêu mà Takara thường làm từ khi còn bé.
Cách đây sáu tháng tôi có dự định là phối hợp chuyến đi xe đạp này với cơ hội gây quỹ từ thiện cho các trẻ em vùng cao vùng sâu. Tôi thảo luận điều này với vài người bạn và ai cũng nghĩ nếu làm được như thế thì quả là tuyệt vời. Khi bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến đi thì có vài vấn đề bắt tôi phải trả lời câu hỏi ‘Mục tiêu chính của chuyến đi là gì? Là để dạy con hay gây quỹ từ thiện? Cả hai mục tiêu đều tốt. Tuy nhiên không thể nào có kết quả hoàn hảo cho cả hai mục tiêu vì thời gian có hạn.

Thứ Ba, 24 tháng 10, 2017

Discovering Manhood in Soapy Bubbles - By NATE MARTINS

From https://www.nytimes.com/2017/09/22/style/modern-love-discovering-manhood-in-soapy-bubbles.html



It wasn’t until I started doing dishes that I realized men in my family don’t do dishes.

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

Meetings: Building an Internet of Things – Jessica Thomas


A meeting organized by physicists laid out the technology needed to network the physical world.

Some weird stuff is online these days. From a swallowed pill, to a sheet beneath a rustling baby, to a New England tomato, each can now transmit data about its surroundings to the cloud.
Welcome to the brave new world of the Internet of Things (IoT) in which networks of sensors relay information about the physical world to “smart” machines that analyze and interpret the data. The IoT could revolutionize the way factories are run, how health care is delivered, and the future of transportation.

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

Dear Class of 2017… - Bill Gates

from https://mic.com/

Dear Class of 2017...
Congratulations! You’ve just accomplished something I never managed to do — earn a college degree.
Between your commencement speaker and every aunt and uncle at your graduation party, I am sure you are getting a lot of advice. At the risk of piling on, I thought I would share a few thoughts.
New college graduates often ask me for career advice. I was lucky to be in my early 20s when the digital revolution was just getting underway, and Paul Allen and I had the chance to help shape it. (Which explains my lack of a college degree: I left school because we were afraid the revolution would happen without us.) 
If I were starting out today and looking for the same kind of opportunity to make a big impact in the world, I would consider three fields.

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2016

Những đứa trẻ không đổ vừa khuôn – Nguyễn Thị Ngọc Minh

Những đứa trẻ không đổ vừa khuôn – Nguyễn Thị Ngọc Minh

From hocthenao.vn
Bạn sẽ dễ dàng nhận ra chúng trong một lớp học, hoặc trong một sân chơi. Những đứa trẻ không đổ vừa khuôn thường ngồi một mình một góc, chơi một mình một trò, chọc phá các bạn khác, chống đối các kỉ luật, lơ đãng và hay hỏi những thứ không ai hiểu nổi, viết tay trái… Chúng bao giờ cũng bị coi là thành phần ngoại vi, hoặc người ta không thèm để ý đến, hoặc người ta phát cáu và đuổi ra khỏi lớp học, hoặc bất lực và mặc kệ chúng muốn làm gì thì làm.
Lẽ dĩ nhiên, là cha mẹ, ai cũng muốn con mình là con ngoan trò giỏi, đi học được cô giáo khen, đi chơi chan hòa với bạn bè, ở nhà nghe lời bố mẹ, ra đường tự tin lễ phép. Và họ thường so sánh: tại sao các bạn khác được như thế, mà con mình thì không. Họ không mệt mỏi tìm những biện pháp để nhốt chúng vào một cái khuôn nào đó, nhưng càng muốn nhốt chúng lại càng muốn trồi ra, trượt đi.